Nói đến văn minh rác, cũng như văn minh xã hội, cần phải văn mình từ nhà ra ngõ, từ trong ra ngoài, từ cá nhân ra tập thể. Ở đâu có người tìm đến, ở đó cần văn minh, ở đâu có người, ở đó có rác nên văn minh người không thể tách khỏi văn minh rác.
Nhắc đến sự văn minh, người ta thường nhắc đến văn hoá xếp hàng, như một quy chuẩn đánh giá sự phát triển, tiên tiến của xã hội. Đúng như vậy, mọi việc cần có tôn ti trật tự, không thể mạnh ai nấy làm, đó là kiểu “luật rừng”, không lý do gì con người lại tự đánh tụt mức thang tiến hoá của mình như thế (ấy vậy mà vẫn có, nhưng mình không nói vấn đề này ở đây, nhường lời cho mọi người!). Nói đến rác, rác văn minh cũng phải có trật tự, có sự sắp xếp. Vâng, nếu coi rác như thứ được thải ra, như phân và nước tiểu (tạm thời không tính những thứ dạng khí), việc vứt rác và sắp xếp rác một cách ngăn nắp gọn gàng cũng tương tự việc đi ỉa trong toilet, không phải ngồi ngay góc đường hay gầm cầu thang… Điều này làm tôi nhớ lại ngày xưa, thời tôi biết dùng bô mỗi khi có nhu cầu, đó thực sự là một bước ngoặt của sự trưởng thành, so với lúc được cả nhà khuyến khích ăn uống và đại tiểu tiện tự do mọi nơi mọi lúc.

Dường như bây giờ mọi người đang hành động giống trẻ con ngày xưa, đâu cũng thấy rác, đâu cũng có thể vứt rác. Đã qua rồi cái thời ỉa đái tự do! Hãy dùng bô, nói với ba mẹ con đã biết dùng bô.
Như thế mới bắt đầu được đi mẫu giáo bé thôi, phải, đổ rác đúng nơi đúng chốn mới chỉ đáng hành động của tuổi mẫu giáo, chúng ta cần phải lớn nhanh hơn, vì sắp không còn chỗ để đổ bô nữa đâu, nếu điều đó xảy ra, hãy thử tưởng tượng…

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments